Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012
Betrayal !
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012
"FALL" IN LOVE !
12:33 11 thg 9 2012
Ngày Nắng !
Lập thu từ bao giờ mà mình vẫn chưa có cảm xúc gì rung rinh mỗi khi mùa về như hồi chưa xa ấy - Một sớm mai thức dậy nhìn qua song cửa tre mộc mạc của nhà mình - luống hoa tóc tiên trước nhà nở rộ những bông hoa màu hồng tím mà mình chết mê mệt ^ ^ đẹp biết bao ! -Chưa có máy tính như bây giờ - cảm xúc chỉ trôi theo chiếc radio nhỏ xíu dùng cho listening skill là chính
.Nhưng bao nhiêu best songs bao nhiêu melody đã ngân lên chắp cánh cho tâm hồn mong manh từ chiếc radio nhỏ xíu ấy
.
Kỷ niệm bao giờ cũng lung linh hơn trong kí ức - hùi ấy - con bé nhóc ngồi học bài cạnh cửa sổ - ngôi nhà nhỏ xíu chỉ có một ô cửa sổ duy nhất - Anh hàng xóm đi qua sân nhà tung tăng chân sáo - tay cầm bông hoa hồng tung vèo qua ô cửa nhỏ -rơi đúng vào bàn học - thật buồn cười khi trong đầu nhóc cứ nghĩ anh hàng xóm như là nhân vật Tom Soyer .....mà không sao lý giải được ý nghĩ ấy !!!
Mùa Thu cũng là mùa nước lụt tràn về - lũ nhóc trong xóm rủ nhau đi lội nước bì bõm ngoài đường -đi ăn trộm quả các vườn cây chẳng biết ăn được bao nhiêu mà sao đồ ăn trộm lại ngon và nhớ lâu đến thế
.
Nhóc em ở quê ra chơi chưa bao giờ thấy nước lụt cũng háo hức lội vậy
mà khi thấy con "..."..nhảy cẫng lên lưng một tên con trai miệng hét ầm ĩ
.(Nói thật là mình cũng sợ con đó
).Vui biết bao !
Đã bao mùa thu đi qua kể từ những ngày hồn nhiên vô tư trong sáng ấy !!!. Giờ đây cảm xúc có còn "hồn nhiên" như thuở ấy
.Chắc vẫn còn vương vãi đâu đó khuất lấp trong tâm hồn bao la ấy mà thôi .
Bởi
Một đêm đi "hoang" trong ý nghĩ - chạy xe dọc con đường - giờ đã điện đèn sáng trưng - chầm chậm - bỗng dưng một mùi hương dịu nhẹ thoảng qua - cảm xúc chợt ngừng lại - Ôi ! hoa sữa - theo gió heo may đã về ! Khắp con đường nơi thành phố mình toàn trồng hoa sữa - Thu về cho phố ngát hương .....Bỗng dưng lại nhớ - nhớ Người vs ý nghĩ cùng Người đi dạo trên con đường ấy cùng nhau chuyện trò sẻ chia.....
Bởi chưa bao giờ em nói
Với anh về một khoảng trời
Có một vì sao bé xíu
Thắp lên cho một người thôi .....
Lắng đọng - dù không có lá vàng rơi -không có màu lá phong đỏ rực - cũng không có hàng liễu xanh rủ bóng thì cảm xúc trong nhóc ấy vẫn ùa về .....mênh mông dàn trải .....
Lập thu từ bao giờ ?!- Heo may sẽ tàn .....và đông sang ....ấm áp nhóc nhé ^ ^ !
Lập thu từ bao giờ mà mình vẫn chưa có cảm xúc gì rung rinh mỗi khi mùa về như hồi chưa xa ấy - Một sớm mai thức dậy nhìn qua song cửa tre mộc mạc của nhà mình - luống hoa tóc tiên trước nhà nở rộ những bông hoa màu hồng tím mà mình chết mê mệt ^ ^ đẹp biết bao ! -Chưa có máy tính như bây giờ - cảm xúc chỉ trôi theo chiếc radio nhỏ xíu dùng cho listening skill là chính
Kỷ niệm bao giờ cũng lung linh hơn trong kí ức - hùi ấy - con bé nhóc ngồi học bài cạnh cửa sổ - ngôi nhà nhỏ xíu chỉ có một ô cửa sổ duy nhất - Anh hàng xóm đi qua sân nhà tung tăng chân sáo - tay cầm bông hoa hồng tung vèo qua ô cửa nhỏ -rơi đúng vào bàn học - thật buồn cười khi trong đầu nhóc cứ nghĩ anh hàng xóm như là nhân vật Tom Soyer .....mà không sao lý giải được ý nghĩ ấy !!!
Mùa Thu cũng là mùa nước lụt tràn về - lũ nhóc trong xóm rủ nhau đi lội nước bì bõm ngoài đường -đi ăn trộm quả các vườn cây chẳng biết ăn được bao nhiêu mà sao đồ ăn trộm lại ngon và nhớ lâu đến thế
Đã bao mùa thu đi qua kể từ những ngày hồn nhiên vô tư trong sáng ấy !!!. Giờ đây cảm xúc có còn "hồn nhiên" như thuở ấy
Bởi
Một đêm đi "hoang" trong ý nghĩ - chạy xe dọc con đường - giờ đã điện đèn sáng trưng - chầm chậm - bỗng dưng một mùi hương dịu nhẹ thoảng qua - cảm xúc chợt ngừng lại - Ôi ! hoa sữa - theo gió heo may đã về ! Khắp con đường nơi thành phố mình toàn trồng hoa sữa - Thu về cho phố ngát hương .....Bỗng dưng lại nhớ - nhớ Người vs ý nghĩ cùng Người đi dạo trên con đường ấy cùng nhau chuyện trò sẻ chia.....
Bởi chưa bao giờ em nói
Với anh về một khoảng trời
Có một vì sao bé xíu
Thắp lên cho một người thôi .....
Lắng đọng - dù không có lá vàng rơi -không có màu lá phong đỏ rực - cũng không có hàng liễu xanh rủ bóng thì cảm xúc trong nhóc ấy vẫn ùa về .....mênh mông dàn trải .....
Lập thu từ bao giờ ?!- Heo may sẽ tàn .....và đông sang ....ấm áp nhóc nhé ^ ^ !
KHÁI NIỆM VỀ HẠNH PHÚC !
08:47 23 thg 7 2012
Nắng chiếu vàng bên ô cửa nhỏ - 1 ngày mới bắt đầu từ 6h sáng với lời "hò hét" : Nhím ơi dậy đi con !
Hãy để Mẹ đi và thực hiện ước nguyện của mình con nhé - Mẹ tin rằng nếu Mẹ hạnh phúc con gái Mẹ cũng sẽ hạnh phúc cùng Mẹ đúng không nào ?
Mà Hạnh Phúc là gì con nhỉ ?
Với Mẹ hạnh phúc là 1 điều xa vời trên con đường tìm kiếm
Nhưng cũng có đôi khi Hạnh Phúc lại rất đỗi giản đơn !
Như chiều hôm kia Mẹ cho Nhím đi chơi - 2 mẹ con ghé vào quán bún riêu ven đường xì xụp - bà bán hàng cởi mở gần gũi - có 1 bác chắc lớn hơn cả tuổi Mẹ rồi đến lấy nước rác - Nhìn bác ấy Mẹ cũng không nghĩ gì nhiều cho đến khi bác ấy đi rồi thì bà bắt đầu kể .......
Đó là 1 người đàn ông vất vả và chịu khó mà vẫn còn .....độc thân .....
Mẹ ngước lên nhìn bà - bà kể tiếp ....
Hoàn cảnh bác ấy khá éo le - bố mẹ chẳng đâu vào đâu - bố nghiện còn em trai thì cũng đi tù ....
Hạnh phúc thật mong manh ! Nếu có thể "gặp" được người cùng đồng cam cộng khổ đó cũng có thể coi là hạnh phúc !
Hạnh phúc đâu hẳn phải là vật chất đủ đầy ....
Hạnh phúc đâu hẳn phải là người chồng kiếm tiền nhiều hơn người vợ .
Hạnh phúc đâu hẳn phải là kiếm được 1 người đàng hoàng tử tế có học vấn cao hơn mình ...
Đôi khi hạnh phúc vô cùng nhỏ bé !Với mẹ
Chỉ đơn giản là
Người đàn ông gắp thức ăn cho vợ khi cùng ăn cơm !
Người đàn ông nắm tay vợ khi cùng đi bất kì đâu
Người đàn ông "chịu" trò chuyện cùng Mẹ mỗi ngày trong cuộc sống...
Người đàn ông bớt chút thời gian làm việc rồi làm "xe ôm" chở Mẹ và con đi chơi...
Người đàn ông nói anh đi đâu và đến nơi lại nhắn "anh đã tới nơi rồi" để Mẹ yên tâm không lo lắng bồn chồn thắc mắc...
Người đàn ông cho Mẹ gối đầu lên cánh tay ngủ vùi trong thanh thản vì Mẹ tin chắc rằng mình đang được che chở yêu thương!
Hạnh phúc của Mẹ đơn giản là
Mỗi sáng đưa con đến trường và đứng nhìn con cho đến khi khuất bóng
Mỗi buổi đón con về ngồi sau xe Mẹ và Mẹ được nắm lấy bàn tay bé xíu mỏng manh còn con thì dựa vào lưng Mẹ líu lo kể chuyện.
Hạnh phúc của Mẹ cũng chỉ là nhìn con ăn hết trọn vẹn 2 bát cơm và khen Mẹ nấu ngon nhất trần đời (hi hi)
Hạnh phúc là khi Mẹ nói vs con mỗi ngày câu : I love You và con đáp lại : I love You too !
.................................................................................................................
Còn rất nhiều điều nữa
Nhưng với Mẹ chỉ toàn là những điều nhỏ nhặt vậy thôi mà lại lớn lao ý nghĩa vô cùng vs Mẹ !
Điều Mẹ tưởng người đàn ông nào cũng làm được mà hóa ra không phải vậy!
Thế mới biết là
Hạnh phúc thật mong manh khó kiếm tìm và nắm giữ !!!!!!!!
KHÔ !
08:53 29 thg 11 2012
Một blogger mới ti toe bước chân vào ngôi nhà lớn này được chừng 4 tháng - còn nhiều điều chưa cảm nhận được hết Moon ơi !
Nhưng có 1 điều mà mình dạo quanh 1 vòng cảm nhận được là nỗi buồn dễ tìm thấy sự đồng cảm chia sẻ hơn là niềm vui và hạnh phúc !Con người cũng thật kì lạ dù vẫn nói rằng: "Nỗi buồn chia đi nỗi buồn vơi đi 1 nửa - niềm vui sẻ đi niềm vui nhân đôi ".
Mấy ngày nay đi tìm 1 chỗ để thuê địa điểm mở 1 cửa hàng fastfood cho tuổi teen mà khó quá, mất dần đi sự háo hức ban đầu và cảm xúc của mình cũng theo đó mà lì đi. Đâu rồi con bé chuyên Văn lãng mạn ? đâu rồi những tháng ngày chân đất chạy trần trên cỏ cũng làm thơ ? Ngày xưa ơi tôi đâu rồi ?
Nếu có thể cho thời gian quay trở lại mình sẽ ước trở về lúc tuổi bao nhiêu ?5 hay 10 hay 15-25 ? Viết đến đây chống cằm suy nghĩ
Năm mình 25 tuổi tính theo tuổi ta thì đã 26 rồi, mình bước chân về làm dâu - cái tuổi mà các cụ cho rằng 1-3-6-8 Kim Lâu không nên lập gia đình vì sẽ gặp nhiều trắc trở. Vậy mà mình không thể đợi!
Ngày mình về nhà anh trời cũng u buồn như sáng nay, một ngày không thể quên trong cuộc đời của 2 đứa dù không được định đoạt là ngày cưới ! Bởi một tai nạn bất ngờ đã khiến bố anh ra đi mãi mãi, với mình khi đó sự bàng hoàng còn lớn hơn cả niềm đau xót ! Thương anh mồ côi nên gia đình anh quyết định đón mình về trước ngày đã định để chịu tang và để những ngày sau đó hai anh em anh không bơ vơ trong căn nhà sửa sang còn dang dở,cho bếp núc không lạnh lẽo bởi thiếu vắng bàn tay người phụ nữ đã lâu. Và đó là ngày mình rời xa mẹ để bắt đầu phận làm dâu - làm vợ trong một gia đình! Sáng hôm ấy - khi nhận được tin mình không đứng vững đầu óc quay cuồng với muôn vàn ý nghĩ - và rồi khi nhớ đến những lời anh nói qua điện thoại mình đã mạnh mẽ hơn " Em ơi ! em phải bình tĩnh nhé.......bố bị tai nạn mất rồi !" Giọng anh như nghẹn lại và mình đã òa khóc ngay lúc đó " em hãy cố lên hãy thương anh và con ..." Một mầm sống mới hình thành chưa đầy một tháng !Tôi ơi cố lên !
Người đưa mình về với anh cũng không phải là anh - mà là một người bạn anh đi cùng người nhà anh đến đón sau khi đã làm vắn tắt xong thủ tục "cưới xin".Cô dâu về nhà chồng trong nước mắt và chiếc áo tang trùm kín đầu....
Mình đã bắt đầu những ngày trọng đại của cuộc đời như thế - cũng phải mất 2 năm khi đi qua các đám cưới mình mới thôi không thẫn thờ. Bao nhiêu sóng gió đã đến trong suốt những năm tháng ấy khi khó khăn chồng chất khó khăn, hai vợ chồng đã gồng mình lên vượt qua với bao lần sứt mẻ tình cảm vì vật chất ! Đúng là phải đi qua những ngày mưa mới biết yêu thêm những ngày nắng và phải đi qua những khốn khó nhọc nhằn mới quý trọng những khoảnh khắc bình yên....
Cũng đã có lúc mình muốn buông xuôi tất cả ...cũng có những uất nghẹn được giấu kĩ vào trong - bởi trong mắt mọi người mình là một người vui vẻ "vô tư" không hay suy nghĩ ! Cái vỏ ốc đó mình đã tạo ra từ ngày còn thơ bé để không ai phải bận tâm về mình...
Sao bây giờ mình khô khan thế ? Dẫu vẫn ướt mi khi viết những dòng này nhưng sao cái ngôn từ cứng quèo đến thế ? Cảm xúc ơi còn ướt đẫm những ngày hẹn hò cùng anh không ?
Ngày ấy mình quen anh khi đi thực tập sư phạm - 2 đứa về thực tập cùng 1 trường.....ngồi chung 1 cái "lán" vì trường đang xây dựng dang dở.....Ôi ! Những kỷ niệm dấu yêu ngày nào .....Tôi ơi !
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)