Tôi ơi ! Lạc lối rồi ! Thấy thương mình, thương cho những yêu thương không đúng lúc - để bây giờ vẫn bơ vơ nhìn đêm trôi trong tiếng thở dài kìm nén...Muộn màng !
Ngày ấy chưa xa ...có một tôi bình yên dù không đủ mạnh mẽ vẫn cố gắng mỉm cười lướt qua những cám dỗ cuộc đời mang đến !
Ngày ấy qua rồi còn đâu...Tại sao tối nay lòng nặng trĩu nỗi buồn bủa vây đến vậy???Vì sự im lặng của đêm ?Vì sự im lặng của Người ?
